(Bài viết cho báo Tuổi trẻ với tựa đề “Ngẫu hứng mùa Xuân”)

…Hạ đến rồi đi, Thu tàn, lại nối qua Đông. Dù buốt giá kéo dài đến mấy, thì mùa Xuân vẫn cứ quay về.

Sáng nay, ngoài bãi Trước, có hai vợ chồng già tựa lưng, tựa đầu vào nhau, xối chung chai nước suối. Họ vừa dưới biển lên, trông hạnh phúc lắm, mình muốn ghi vội hình ảnh, họ lại đi mất rồi. Người chồng khoác lưới chài, dắt xe. Người vợ tòong teng giỏ cá. Họ cười với người này, lại cười với người kia, bao nhiêu cá mang tặng người kia, lại mang cho người này, giữ lại hai con, đủ bữa sáng đôi nhân tình xứ biển.

Người ở đây có thú câu cá, quăng chài chỉ để vui con cá tươi quậy tưng trong giỏ. Chiếc xe đạp cà tàng để lại phía sau, những vệt nước vòng vèo, như những hình thù kỳ dị, đầy bí ẩn của mùa xuân, và…của mối tình già kia.

Mùa này, các đàn cá đối ngoài khơi rủ nhau về ngủ ven bờ. Cả thành phố thơm mùi cá nướng. Những đàn chim rồi cũng ríu rít trở lại hát ca, tất nhiên lẫn cả lũ chim già lắm mồm. Trên những đỉnh núi mờ sương, đại bàng vẫn đứng với cô đơn và giá lạnh. Đại bàng thì không bao giờ hót. Nó ở lại với những loài hoa núi. Hoa núi đẹp lắm, nở trên những mỏm đá chênh vênh. Hoa núi cũng kiêu hãnh như đại bàng. Không dành cho kẻ yếu hèn. Hoa núi chờ những chàng trai dũng cảm

Thương thằng em dại, mùa Xuân, không thể về thăm mẹ. Nó làm nghề gác đèn biển.

Share:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*