Lập à.

Sáng nay có tin nhắn: Anh được hơn bốn triệu vì 15 cái “Ngẫu hứng Trần Tiến”, người ta chọn đăng lại. Vừa buồn cười vừa lâng lâng. Mình nhậu mẹ nó hết đi em nhỉ, công của em mà. Ai bảo em xúi anh viết văn.

Nhớ ngày nhạc sĩ Đỗ Nhuận mang 80 đồng nhuận bút và một cây viết Kim Tinh gì đó, gõ cửa nhà anh.

Mặt ông ấy lầm lì lắm: “giải thưởng của cậu” (!)

– Em làm gì mà có giải thưởng?

– Cậu sáng tác “Bài ca thanh niên ra tiền tuyến”, đúng không?

– Vâng, nhưng…em chỉ bịa ra và hát khi gặp lại bạn cùng lớp ở chiến trường í mà. Đâu có ghi lại, vì em đâu biết nhạc và…có ai biết đâu.

– Vậy cậu nên cám ơn Sĩ Năng, người chơi đàn accordion đệm đàn cho cậu. Sĩ Năng đã ghi lại bài này thành nốt nhạc và gửi cho hội nhạc sĩ đấy.

Nhìn ông ấy quay tấm lưng to bản lọc cọc đi xuống cầu thang, anh cứ như đang ở trên trời. Cái cầu thang ấy, nơi về nhà, leo lên gác, là anh lại nghêu ngao khúc “Tristes Chopin: “Thôi, buồn làm chi, héo hắt làm chi, bao nhiêu sầu nhớ sẽ tan đi cùng thời gian…”

Lần nào hát cũng bị mẹ mắng: “đừng hát buồn như thế, rồi nó vận vào thân đấy, con ạ…”

Thế mà lần ấy anh hát, mẹ lại cười. Con trai lần đầu tiên có tiền…vì viết nhạc.

Share:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*