Mùa này, bằng lăng nở tím bãi trước, đẹp lắm Lập ạ.

Chẳng biết anh sinh tật ngắm hoa tự bao giờ, “sến” thật! Chẳng nhẽ đến tuổi chán ngắm người chăng. Chợt nhớ ra chuyện “mối tình tím” của lão đánh cá. Anh kể em nghe.

Lão đánh cá đặt ngang đèo chỗ ngọn hải đăng chục cái đó. Lại chèo về đèo sau, khúc con ma áo trắng vẫn ngồi hàng đêm, đặt hơn chục cái đó nữa. Vớt lên vài con cá nhãi, tanh tưởi, lão vứt hết xuống biển, rồi chửi: “Cứt!”

Lão ra đầu mạn thuyền, vạch quần đái xuống Vũng. Vừa đái, vừa chửi: “Cứt, đời là cứt. Cứt chó”.

Vào mùa này, anh hay hái hoa mang về bày ở phòng cho có chút mùi đàn bà…Nhưng bây giờ thì không.

Lão có thằng đệ tử tên Chín mé gì đó kể lại câu chuyện này. Chuyện của lão đánh cá nghèo mà mơ mộng.

Share:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*