09/06/2013

Bọ Lập may mà không về Vũng Tàu chơi với anh, cả tháng nay biển lặng như hồ, chẳng còn nghe sóng vỗ. Gió cũng bỏ đi, vài cơn mưa từ thiện chẳng thấm tháp gì với cái nóng. Cứ đến giờ tập thể dục, lại mưa. Tội mấy lão hưu già, chỉ chờ bình minh gặp nhau tán dóc. Anh về đây cũng giống họ, thèm khát cái bức hoạ bình minh tuyệt vời, sau rặng núi lớn. Và ngắm nhìn điệp khúc hoàng hôn của mặt trời, dưới mũi Nghinh Phong, mỗi lúc chiều về bãi Dứa.

“Lão Tiến cho mình ba chục cái cu chó, lại cẩn thận ngâm rượu trong một cái bình rất đẹp, dặn: đợi anh ra Hà nội lấy thêm thảo dược để làm chất qui kinh, đại loại là chất dẫn bổ từ cu chó sang cu mình gì đó. Ông này giỏi đông y, lý số lắm. Mình thèm quá, đợi không được, chơi luôn. Đợi ổng lưu diễn lâu bỏ bố. Chả biết bổ béo gì mà cả tháng nay mỗi lần đi tè, cứ phải gác chân lên…”

Mấy lão hưu già cười khục khục… “Gì nữa, gì nữa?”

Share:

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*