Hà nội ngày ấy, trước khi những đoàn quân tiến vào thủ đô, thật thanh bình. Phố vắng, người thưa. Loáng thoáng vài chiếc xe đạp, xích lô thư thả trên đường. Lâu lâu mới có tiếng xềnh xệch của chiếc mô-bi-lét xám, với chiếc mũ nồi che nghiêng mái tóc bạc của ông ký già nhà “giây thép“ nào đó về hưu. Xế nổ, cả phố nhìn ngưỡng mộ, nhưng lại không thèm thuồng. Thèm thuồng chỉ có lũ bọn anh, nhìn hau háu vào chiếc chảo ”lèng cố” của ông Tàu áo đen, đang rán những vuông bánh nhỏ thơm phức, dụ trẻ con trước cửa trường. Chịu, không thể nhớ được món đó tên là gì. Ngày giải phóng Thủ đô, anh mới lên bảy. Bây giờ, có ai nhớ được, anh xin lạy ba vái.

Share:
1 Comment
  1. admin says:

    Good!

Leave a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *

*